Của tôi là của tôi, còn của anh tôi cũng không chia đôi
Tháng 11 năm 2013, tại một kho hàng thuộc địa bàn xã An Hồng, huyện An Dương, thành phố Hải Phòng phát sinh sự kiện tranh chấp xử lý tài sản bảo đảm hàng hóa giữa 7 ngân hàng. Số là, kho hàng này thuộc về một doanh nghiệp chuyên doanh vật liệu xây dựng và 7 ngân hàng cùng tài trợ tín dụng cho doanh nghiệp này trên cơ sở nhận bảo đảm bằng mặt hàng thép tại kho hàng.
Trước đó, thông thường khi các ngân hàng tài trợ tín dụng cho doanh nghiệp, thì chỉ chấp nhận cho vay tới 60-70% giá trị tài sản bảo đảm và giá trị số lượng hàng hóa dùng để bảo đảm luôn lớn hơn giá trị số dư nợ cho vay.
Tuy nhiên, gặp khó khăn của tình hình kinh tế vĩ mô, doanh nghiệp mặc dù có uy tín cao với các ngân hàng nhưng cuối cùng cũng lâm vào tình trạng vi phạm, khi mà có ngân hàng đã phát hiện số lượng hàng hóa trong kho hàng bị thiếu hụt và không bảo đảm đủ cho dư nợ cho vay.
Ngân hàng nào bị thiếu hụt hàng hóa? Hay có hiện tượng doanh nghiệp nhầm lẫn hoặc cố ý thế chấp trùng hàng để cùng một lúc bảo đảm cho nhiều khoản vay tại nhiều ngân hàng?
Các câu hỏi đang đặt ra chưa có lời giải, thì trong ngày 8 và 9 tháng 11 năm 2012, một ngân hàng cỡ bự thuộc khối quốc doanh đã hành động trước.
Bố trí, 120 xe tải trọng lớn, với đội ngũ khuân vác hùng hậu, dưới sự bảo kê mạnh mẽ của một đội hình các thanh niên lì lợm ở độ tuổi giữa thanh và thiếu niên, Chi nhánh ngân hàng thương mại Nhà nước này đã ngang nhiên vận chuyển khoảng 7.000 tấn hàng trên tổng số lượng lưu kho 10.000 tấn hàng ra khỏi kho hàng trước sự chứng kiến bất lực của các ngân hàng bạn. Sau đó, với số hàng ít ỏi còn lại trong kho, các ngân hàng cổ phần họp bàn và tự hỏi nhau cần phải làm gì.